3
19

Thu Sang, Đông Đến

Sài Gòn, ngày 19 tháng 11 năm 2023

Trời Sài Gòn bắt đầu trở lạnh vào mấy ngày gần đây. Một thoáng rùng mình khi những cơn gió trong lành, mát lạnh buổi sáng tinh sương nhè nhẹ chạm vào làn da thịt tôi. Tháng 11 trong tôi, đó là tháng của sanh thần, kỉ niệm ngày tôi có mặt trên cuộc đời này. Tháng của sự biệt ly, lần lượt những người tôi thương rời xa khỏi cuộc đời tôi. Cũng giống như cái cách mà toàn thể những chiếc lá trên cành, lặng lẽ chuyển vàng và lìa xa cành mãi mãi khi đông đến.

Bốn mùa trong một năm, mùa thu với tôi là mùa đẹp nhất. Khí trời vào thu trong lành, mát mẻ khi vừa trải qua một mùa hè oi bức. Trời vào thu, từng chiếc lá trên cành chuyển vàng khắp mọi nẻo đường. Và nếu bạn đã từng một lần về Hà Nội vào mùa thu thì bạn sẽ cảm nhận thật rõ nét đẹp của trời thu. Vì thế mà các nhà thi sĩ, nhạc sĩ đã sáng tác rất nhiều tác phẩm về cái đẹp của mùa thu Hà Nội.

voquyen
Hà Nội 2017

Trời Sài Gòn bốn mùa không rõ rệt như ngoài Hà Nội. Một năm chỉ có hai mùa mưa nắng. Thật khó để biết được khi nào Sài Gòn đã vào thu. Cho đến hôm nay, bằng những trải nghiệm hữu hạn mà tôi may mắn có được. Chỉ đủ để tôi cảm nhận được một thoáng cuối thu, khi lá cây bên đường chuyển vàng, và bầu không khí hơi se se lạnh những ngày gần cuối tháng 11. 

Từng cơn gió dần lạnh buốt hơn vào mỗi sáng, những chiếc lá vàng héo úa rụng rơi ngày càng thưa thớt trên cành nơi hàng cây dầu bên đường tôi đi ngang mỗi ngày. Chúng như nói với tôi rằng mùa đông đang đến. Một vài tuần nữa thôi, hàng cây dầu sẽ trơ trụi lá. Đám cỏ lau sậy xung quanh dập dìu đung đưa trong làn gió lạnh mùa đông. Con kênh uốn lượn chạy xuyên đám cỏ lau sậy vàng rực, lộ ra lớp xình vào những ngày triều xuống. 

Khác với thường ngày tự do trôi dạt, đám lục bình giờ đây nằm yên bất động không một chút động tĩnh trên lớp xình. Tôi tự ngẫm, chắc cũng đến lúc tôi cũng phải để tâm trí mình dừng lại. Không để nó tự do trôi dạt giữa dòng ký ức miên man vô tận nữa. Hồi ức nào rồi cũng sẽ nhạt phai, đừng cố níu kéo, gặm nhấm lấy những nỗi đau đã xảy ra nữa.

Cũng như đám lục bình trên con kênh kia, khi triều lên thì tự do trôi nổi trên con nước. Khi triều xuống, thì nằm yên, chơ vơ, bất động. Cho đến thời điểm này, khi từng cơn gió buốt lạnh của mùa đông đã về. Nhưng trong tâm trí tôi vẫn ngập tràn hình ảnh của một mùa thu mát mẻ, dễ chịu. 

voquyen
Khi thu sang thì đông sẽ đến, và khi đông qua thì xuân sẽ về.

Có lẽ vì lưu luyến lấy vẻ đẹp, cũng như sự dễ chịu của mùa thu mà tôi không chấp nhận lấy những buốt giá, trơ trọi của mùa đông đang về. Vì thế tâm trí cứ níu kéo mãi mùa thu đã qua kia?. Càng cố níu, thì bản thân tôi lại càng rời xa hiện tại. Sống trong một hiện thực đầy nghẹn ngào, đớn đau. Cho đến khi tâm trí phải dừng lại vì nó đã quá mỏi mệt. Chẳng còn một chút sức lực nào để níu, để kéo. Khi mùa đông lạnh lẽo đã ùa về, thì hiện thực lúc này là tìm một chiếc áo ấm để khoác vào và cảm nhận từng cơn gió của mùa đông. Chứ không phải là ở đó nghĩ về mùa thu, trong khi bản thân phải chịu đựng từng cơn gió rét.

Hóa ra, mọi thứ vẫn cứ diễn ra một cách thật tự nhiên. Khi thu sang thì đông sẽ đến, và khi đông qua thì xuân sẽ về!. Mỗi mùa sẽ có một nét đẹp riêng của nó. Quay trở về với thực tại, trong một cơ thể khỏe mạnh, tâm trí vững vàng, an định cảm nhận vẻ đẹp riêng của từng mùa. Đừng sống ở mùa đông, mà cứ nghĩ về mùa thu đã qua.

Tuổi trẻ!

Biển rộng, trời cao cứ vẫy vùng.

© copyright 2022

www.voquyen.com