36
52

HẠNH PHÚC TÌM Ở ĐÂU?

Sài Gòn, ngày 15 tháng 01 năm 2022. 

Chào bạn, 

Khi tôi đang viết ra những dòng suy nghĩ này. Cũng là khi tôi vừa trải qua những phút giây thật khiếp đảm. Những phút giây vô giá để tôi thẩm thấu. Và cảm nhận thật rõ ràng, sâu sắc sự ngắn ngủi và mỏng manh về sự sống mà tôi đang có.

Tôi viết ra đây không phải để bi quan hay tiêu cực. Mà tôi viết để mình thêm trân quý từng khoảnh khắc vô giá. Khi tôi còn đang được hiện hữu và có mặt trong trời đất này. 

voquyen.com

Khi việc thở thôi cũng khiến tôi trở nên gian nan, khó nhằn. Một điều tưởng chừng rất đỗi quá dễ dàng. Trước đây, thậm chí hằng ngày tôi chẳng bận quan tâm đến nó nữa. Ngày ngày, tôi cứ đuổi bắt theo những mộng ảo, kiếm tìm những hạnh phúc từ bên ngoài kia.

Dần dần, tôi đã đánh rơi. Bỏ lại sau lưng mình những hạnh phúc tràn đầy. Vốn dĩ đã có sẵn ngay bên trong tự thân mình. 

Những hỷ lạc ấy đã ẩn sâu vào từng tế bào bên trong tâm khảm tôi. Chúng tích lũy theo ngày tháng. Thông qua những nơi tôi đến. Những việc tôi làm. Những gì tôi nghĩ. Những người tôi gặp. Và qua những quyển sách tôi đọc… Từng chút, từng chút một những hạt mầm lạc an ngấm dần vào sâu bên trong tâm hồn tôi. Nhưng chúng không hiển hiện ra ngoài, mà đó là những hạt mầm đang ngủ quên trong tâm thức tôi.

voquyen.com

Để rồi hôm nay, khi mọi thứ như đang chống lại với chính mình. Bản thân trở nên vô vọng trước những gì đang diễn ra. Dù chỉ là viết một bài viết trong ngày, học một bài tiếng anh. Hay chỉ giản đơn là việc đi bộ một vài vòng dưới vòm trời trong xanh, vời vợi. Điều mà mỗi ngày tôi vẫn làm. Nhưng lúc này tôi đã hoàn toàn không thể.!

Khi đó, một sự rung cảm mãnh liệt trong tôi thức dậy. Từng khoảnh khắc yêu thương, niềm tin, hy vọng, chở che, bao dung…và có cả những lầm lỗi non dại từ ấu thơ bất giác ùa về phủ lấy tâm trí tôi.

Tôi nhớ mái nhà, nơi mình đã lớn lên. Tôi nhớ ba mẹ. Tôi thèm mùi cá chiên mẹ nấu. Mùi thịt ram mẹ làm. Cái mùi làm tôi phát thèm mỗi trưa tôi đi học về trong chiếc bụng đói cồn cào. Tôi nhớ mùi khói thuốc lá ngồi sau lưng ba mỗi khi theo ba lên rẫy… 

voquyen.com

Tôi nhớ cả bầu trời ký ức trong ngần, hạnh phúc. Góp nhặt từ những điều giản đơn và bình dị nhất. Để rồi ngày hôm nay. Tôi biết rằng, hạnh phúc không nằm ở đâu xa. Đó là những gì thật gần gũi. Mà tôi đã luôn có sẵn bên mình. 

Chỉ cần một phút giây mình còn được hiện tiền có mặt trong cuộc đời này. Trong một cơ thể khỏe mạnh. Một trí óc minh mẫn. Và hết mình sống mỗi ngày để mang lại thật nhiều niềm vui, tiếng cười, và giá trị cho mọi người. Đó là điều tuyệt diệu nhất mà cuộc sống mang đến cho tôi.

Tôi biết, tuổi trẻ này quá ngắn để tôi hoang phí vào những thứ hời hợt bề ngoài. Nếu tôi lãng phí thời gian cho một phút vui hôm nay. Tôi sẽ phải đánh đổi bằng hàng giờ than thở vào mai sau. 

Xin cảm ơn cuộc sống này. Xin cảm ơn tất cả mọi điều mà tôi đang được đón nhận.!

Tuổi trẻ!

Biển rộng, trời cao cứ vẫy vùng.

© copyright 2022

www.voquyen.com