3
21

Tản Văn

Sài Gòn, ngày 05 tháng 11 năm 2023

Một buổi chiều mưa Sài Gòn trong những ngày cuối thu. Cạnh bên khung cửa sổ nhìn ra dòng xe ngày một thưa dần dưới cơn mưa rả rít. Không gian nơi tôi đang ngồi lúc này, bàn cạnh bên là cuộc trò chuyện giữa các bạn nữ với âm lượng ngoài mức cho phép, với chất giọng rặc địa phương quê hương miền Trung. Thứ âm thanh làm tôi nhớ đến những chuyến công tác mà tôi trực tiếp tham gia tại các địa phương ở khắp miền. Những hồi ức thật đẹp bỗng ùa về trong tôi lúc này. Tôi save lại bài presentation đang làm dở, nhanh nhảu viết ra đây những dòng này, sợ rằng dòng ký ức này sẽ nhanh chân chạy tuột khỏi tâm trí tôi, vì cũng lâu lắm rồi tôi đánh mất cảm giác viết của mình.

Đúng như rằng, gõ được vài chữ thì dòng cảm xúc này bị cắt ngang. Có cố cũng chẳng thể viết ra thêm được một chữ nào nữa. Tôi mới tự vấn mình rằng, tại sao mình lại không duy trì được cảm hứng viết?. Why?. Cứ mở máy lên, chuẩn bị viết là ngay lập tức bị dòng cảm xúc ở xa xửa, xa xưa kéo về tra tấn đầu óc và tâm trí. Mớ bòng bong rắc rối kia chính là đây, là tôi đã mang theo quá khứ để sống trong hiện tại. Mà quá khứ thì đã trôi qua rồi, không có thực nữa, còn tôi thì cứ bị bóng ma quá khứ kia ám ảnh đến hôm nay.

Một năm trước khi còn trong nhà máy, tôi có viết ra thần chú để đuổi bóng ma quá khứ này đi rồi. Mà ma lực của nó ghê gớm quá, nên hôm nay tôi mới đủ sức để đuổi nó rời xa khỏi tôi. Câu thần chú này là: “Bỏ quá khứ lại sau lưng, tôi sẽ không mang quá khứ vào hiện tại để tự trói buộc tâm trí mình nữa“.

voquyen
Đạ Đờn, Lâm Hà, Lâm Đồng 2017

Hải Nam, ngày 20 tháng 06 năm 2022

Tuổi trẻ này của tôi rồi sẽ qua đi. Tôi không thể nào sống lại ngày hôm nay của mình thêm một lần nào nữa. Mỗi ngày, tôi sống trọn vẹn trong từng giây phút vô giá mà mình đang có. Tôi nhận diện mọi xúc cảm đến với mình trong từng giây phút. Tôi đón nhận tất cả mọi đều.

Tôi yêu quý, trân trọng từng giây phút mà mình đang được có. Thật nhiệm màu!. Đôi chân tôi đưa tôi đến những nơi mà tôi cần đến. Tôi ấp ôm trong yêu thương tràn đầy, gửi đến những người tôi thương yêu. Đưa đôi mắt tôi ngắm nhìn trọn vẹn vạn vật quanh mình. Tất cả thật tuyệt diệu và đong đầy yêu thương. Tôi dành ánh mắt trìu mến, dịu hiền gửi trao ánh nhìn hân hoan hạnh phúc đến tất cả mọi người mà tôi gặp được. 

Nụ cười là điều không thể nào thiếu trên gương mặt tôi. Trong mọi hoàn cảnh, mọi vấn đề xảy đến với tôi mỗi ngày. Tôi sẽ luôn lấy nụ cười làm kim chỉ nam dẫn cho cuộc đời mình. Vì tôi hiểu rằng, chẳng có vấn đề gì là dễ dàng đạt được. Mọi thứ muốn thành tựu cần có một sự nỗ lực bền bỉ và thời giàn để tựu thành. 

Thật chú tâm, tôi dành trọn vẹn sự có mặt của mình để lắng nghe câu chuyện của người đang trò chuyện cùng tôi. Tôi thật sự yêu mến bạn!. Mỗi ngày, tôi rời xa những lời nói không lành, tránh những việc làm không thiện, những ý nghĩ xấu ác bất thiện. Không gần gũi, thân cận với những kẻ có tâm tưởng toan tính, thiệt hơn, tranh dành lợi danh cho riêng bản thân mình.

voquyen.com
Quảng trường Lâm Viên, thành phố Đà Lạt 2017

Tôi cầu tìm tới những bậc minh sư, những con người thiện lành. Họ không chỉ sống cho riêng mình, mà còn sống vì người. Từ họ, tôi học hỏi những tính cách thiện lành, mở mang tâm trí, hướng về nẻo thiện. 

Dùng ái ngữ, tôi gửi trao những lời nói lành thiện, tích cực, yêu đời truyền tải đến những ai muốn nghe và cần được nghe tôi nói. Tôi sẽ không dùng bất kì một phút giây vô giá nào trong cuộc đời mình để tham gia vào những câu chuyện “ngồi lê đôi mách”, không mang lại một chút lợi lạc gì cho ai cả. Tôi rời xa những con người chỉ biết ca thán về cuộc đời. Họ luôn nhìn cuộc sống dưới góc nhìn tiêu cực, bới móc.

Trong từng phút giây, tôi cam kết giữ tâm trí thật vững vàng. Những khi hoang mang, dao động tôi quay trở về nương tựa vào hải đảo của chính mình. Thật chậm rãi, theo dõi từng hơi thở ra vào. Như bao con sóng ngoài đại dương bao la kia, từng dòng cảm xúc chợt ùa đến rồi chúng sẽ lặng lẽ rời đi. Giữ tâm trí thật điềm tĩnh, vững vàng không để dòng cảm xúc kia dẫn dắt lấy tâm trí của mình. 

voquyen
Hồ Xuân Hương, Đà Lạt 2017

Bằng hết thảy những gì mà tôi đang có: một tấm thân khỏe mạnh, một tâm trí bình an, một tuệ trí đang sáng lên từng ngày. Bỏ quá khứ lại sau lưng, tôi sẽ không mang quá khứ vào hiện tại để tự trói buộc tâm trí mình nữa. Không có gì trên dòng nước có thể muôn kiếp đứng yên tại một vị trí: hoặc tới, hoặc lui, hoặc phải chìm xuống. Đây là lúc tôi sẽ bỏ lại mọi thứ sau lưng và vượt qua chính mình!!!.

Tuổi trẻ!

Biển rộng, trời cao cứ vẫy vùng.

© copyright 2022

www.voquyen.com