Danh mục: Bài viết

Nơi tôi lưu giữ những cảm nhận, những khoảnh khắc, những lắng đọng sâu sắc mỗi ngày.

Mỗi bài viết, như một dấu chân mà khi đi qua. Vết hằn của đôi bàn chân tôi. Tất cả như một bài học tôi đã để lại trên con đường của chính mình. Nơi mà tôi đã rất vất vả. Đánh đổi bằng thời gian, sức khỏe và có khi là những giọt nước mắt.

Những giọt nước mắt trong sự ngậm ngùi, tiếc nuối, lầm lỡ. Cũng như những giọt nước mắt vỡ òa trong hạnh phúc. Hạnh phúc khi tôi vượt qua những gian nan, khúc ngoặt. Những điều tưởng chừng như rất khó để tôi có thể vượt qua.

Tôi biết ơn từng phút giây mà mình đang hiện hữu trong trời đất này. Thông qua đôi bàn tay, khối óc và những góp nhặt kiến thức nhỏ bé trên con đường mình đang đi mỗi ngày. Tôi ngồi đây, và viết ra những dòng cảm xúc chân thật nhất của chính mình. Để gửi đến bạn, một người bạn hữu duyên trong hàng triệu triệu con người trên thế giới này. Bạn đang ở đây, bạn dành thời gian quý báu trong cuộc đời mình để đọc những gì tôi đang viết. Và cũng là để gửi đến chính tôi mai này!.

Vào một ngày thật lâu sau đó.

Khi tôi già đi. Tưởng tượng khi ấy, tôi 60 tuổi.

Sau bao bộn bề nổi trôi giữa cuộc đời.

Vào một buổi sáng sớm, tôi ngồi tựa lưng vào ghế, bên li trà nóng, khí trời trong lành, tứ bề yên ắng. Và tôi đọc lại những gì mình viết hôm nay.

Nở một nụ cười thật tươi. Lòng tôi chợt thấy nhẹ nhõm, bình an. Vì tôi đã thực sự sống hết mình trong những tháng năm tuổi trẻ. Và vẫn tiếp tục bền bỉ, miệt mài cho đến giờ phút này.

Đó là một thứ tình êm nhẹ, thanh thoát, đượm ngát hương vị lý tưởng đã từng nuôi dưỡng chí nguyện của tôi trong suốt ngần ấy năm thời gian của một đời người.

Và thời gian khi ấy như quay ngược trở lại với chính tôi lúc này, 2055 year!.

Xin cảm ơn tất cả mọi nhân duyên mà tôi có được trong cuộc đời này!.