SỐNG Ở ĐÂY, NGAY LÚC NÀY

Ngày 12 tháng 08 năm 2020, một buổi chiều Sài Gòn trời mưa rả rít.

4:00PM, một cơn mưa nặng hạt kéo đến. Tôi trông ra ngoài cửa, phía trước mặt tôi là hình ảnh các em học sinh đi học về. Các em nô đùa, chen nhau dành chỗ núp mưa,  hình ảnh thời học sinh của tôi chợt ùa về. Tuổi thơ của tôi lớn lên ở vùng quê, những chiều đạp xe, tắm mưa cùng bạn bè đi học về. 

Hình ảnh tà áo dài phất phơ những buổi chào cờ đầu tuần. Hình ảnh những buổi học văn chưa học bài bị thầy phạt. Rồi những ngày đi trễ bị cô cho đứng ở góc lớp, cả đám bị phạt chứ không phải mình tôi…Tuổi học sinh của tôi trôi qua với rất nhiều những kỷ niệm thật đẹp. 

Tuổi học trò, ký ức mãi theo ta.
Tuổi học trò, ký ức mãi theo ta.

Trong vô vàn những ký ức trong ngần của tuổi học trò. Có một kỷ niệm mà tôi mãi không quên, tôi xin phép tản mạn đôi dòng. Hồi ấy, tôi là học sinh hay đi đến lớp trễ! Từ nhà tôi đến trường là 15km. Nhóm chúng tôi đạp xe đi học mỗi sáng lúc đó có 4 đứa, cứ tới nhà từng đứa đợi.

Đủ 4 đứa là vừa đạp xe, vừa la cà, có khi dàn cả hàng 4 ra đường mà chạy. Có khi, kẹt tay lái, té 1 lần 4 đứa, đứa trầy tay, đứa rách quần…Thành ra tôi thường xuyên bước vào lớp sau cô chủ nhiệm, trường tôi học là đầu giờ có 15 phút xin hoạt chủ nhiệm(XHCN). Hình phạt dành cho học sinh bước vào lớp sau cô. Là đứng trên góc lớp trong 15 phút XHCN và lau sạch bảng cuối mỗi tiết học.

Và tôi thường xuyên bị lau bảng, có khi 1 tuần tôi lau bảng hết 1 tuần. Hồi đó vậy mà vui, riết tôi giữ luôn giẻ lau bảng và mang về nhà. Tôi kiêm luôn công việc lau bảng cho lớp. 

Sau mỗi tiết học là bảng ghi chi chít chữ, nhìn hoa cả mắt. Mỗi lần lau xong là bảng sạch trơn. Tôi thích cái cảm giác xóa xóa, lau lau, quần quật một hồi. Nhìn lại mọi thứ sạch sẽ, bóng loáng.

Ngày hôm nay, 7 năm kể từ khi rời khỏi mái trường phổ thông năm ấy. Giờ đây tôi không còn lau bảng nữa. Nhưng thay vào đó, mỗi ngày tôi tự lau sạch con người cũ kĩ, lau sạch những bụi bặm, góc khuất  nơi tâm hồn mình.

Có lẽ xóa bảng làm lại là một trong những điều quan trọng nhất. Vì nếu ta không biết xóa bảng làm lại thì bao nhiêu sai lầm lớn nhỏ ta đã làm, đã được ta viết lên tấm bảng. Chúng sẽ luôn nằm đó, chồng chất năm này sang năm kia. Làm ta hoàn toàn mất tự tin vào chính mình. Hoàn toàn tin rằng mình rất tồi tệ với danh sách dài thế sau bao nhiêu năm, và hoàn toàn tuyệt vọng về chính mình.

Tuần vừa qua, duyên lành tôi được về núi Dinh gặp được sư ông Bạch Vân. Sư ông dạy tôi rằng: “vô chấp, tức không chấp vào đâu, không chấp cả tội lỗi mình đã làm. Làm sai thì sám hối, chỉnh sửa. Nhưng không để điều đó đè nặng mình nữa. Sống ở đây lúc này, không sống với ngày hôm qua, điều hôm qua…”

Gặp sư ông Bạch Vân tại núi Dinh.
Gặp sư ông Bạch Vân tại núi Dinh.

Mọi người thường nhắc cho bạn điều ta đã làm sai. Cãi nhau, mắng nhau là đem chuyện thời đồ đá của nhau ra mà tố khổ nhau. Cho nên người ta thường không xóa bảng làm lại được. 

Ta phải xóa chuyện cũ, có người nhắc lại thì cứ coi như không nghe. Đừng để người đó cứ mang đến cho ta tấm bảng 10 năm chưa chùi rồi bắt ta sống với nó. Người ta thích cầm tù bạn trong quá khứ của bạn. Nhưng ta không phải ngồi tù, vì ta bây giờ không là ta của hôm qua, đừng nói là 10 năm trước.

Ta hãy đặt mình là một võ sĩ đang đấu trên võ đài. Chẳng may ta bị đối phương đấm một quả, thấy sao nổi đầy trời. Nhưng hai giây sau là ta phải quên nó ngay đi, tập trung vào “lúc này” của trận đấu để đấu tiếp. Không rảnh rỗi đâu mà nhớ cú đấm kia.

Em út mình, Võ Cảnh.
Em út mình, Võ Cảnh.

Nghệ thuật sống khỏe sống mạnh là vậy đó. Làm sai thì ăn năn, hối lỗi, chỉnh sửa gì đó, rồi quên nó đi, bắt đầu lại với tấm bảng sạch.

Đừng đi qua cuộc đời với 20 bao tải trên lưng, mỗi bao chứa toàn là rác mà mình đã xả từ 30 năm trước.

Cảm ơn bạn đã đọc, chúc bạn luôn minh triết – Sống ở đây lúc này, không sống với ngày hôm qua, điều hôm qua.


” Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm ngày mới để yêu thương”

Đi thật nhiều để cảm nhận và viết nên cuốn sách đời mình thật ý nghĩa.

Chúc các bạn một ngày thật an lành và hạnh phúc.

Trân trọng,

Quyền.

© Copyright 2020 Võ Quyền

Quyền Võ

Chào bạn, Mình là Quyền, một chàng trai trẻ đến từ vùng đất Xuân Lộc, Đồng Nai. Hiện tại mình đang sinh sống và kinh doanh chậu nhựa trồng cây tại thành phố Hồ Chí Minh. Chúc bạn an lạc và vững trải trong từng bước chân đi tìm chính mình. Thân mến, © copyright 2020 Võ Quyền http://voquyen.com/ https://www.facebook.com/profile.php?id=100017428210245/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *